Nhớ Người đến thương

Thi thoảng tôi vẫn thấy ông ngồi đó, ánh mắt xa xăm nhìn ra cổng, chốc chốc cười cười nói nói. Giọng nói hào sảng, thân quen, ấm áp. Tôi nhớ đến lạ đôi bàn tay gầy guộc đầy đồi mồi. Những ngón tay quắp lại, không duỗi thẳng ra được, luôn run run, lắc không ngừng. Ông bị căn bệnh parkinson bao năm nay, nó làm sức khỏe ông yếu xuống rõ thấy. Từng đợt về tôi thấy ông một khác. Tôi luôn thầm nhắc mình chẳng còn bao thời gian đâu.

Tôi vẫn chưa tin được là ông đã rời xa tôi mãi mãi, kể cả khi tôi thấy các chú các bác quấn vải đỏ bao trùm cả con người ấy, thấy vậy mà chỉ còn chút người gầy khô đến khó tin. Kể cả khi thầy cúng hô lễ nhập quan, kể cả khi nắp quan tài dần đóng kính. Kể cả khi tôi chạm tay vào và vẫn tự bảo mình, ông đang ở đây. Kể cả khi đến lễ hạ thổ, nắm đất nhẹ tiễn ông đi lần cuối. Cho đến khi tôi không còn thấy hình bóng quan tài đâu dưới lớp đất cát sâu và dày. Ngày ông đi cũng là ngày bão về. Gió từng đợt kéo tung mái che, mưa cuồn cuộn trút như xả nước. Tôi thương ông một đời cực khổ, thương ông sống tằn tiện chắt chiu nhưng với chúng tôi chẳng bao giờ ông tiếc bất cứ gì. Thương ông ngày ra đi mưa gió, thương ông nằm lạnh. Tôi vẫn chẳng tin ông không còn trong căn nhà đó nữa. Hình bóng ông vẫn hiện về trong tôi mà làm tôi nhớ da diết. Tôi mơ được nắm lại đôi tay gầy ấy, được thấy ông cười trong veo như ánh bình minh. Ông vẫn ở đấy tay vót tre, sửa xe đạp cho tôi. Thi thoảng tôi sang sẽ luôn hỏi tôi ăn bánh, ăn kẹo, ăn mì không. Hình ảnh quen thuộc ấy giờ sao tôi thấy tấm ảnh trên bàn thờ mà là lạ. Là hình ông đấy, nhưng tôi không tin giờ tôi chỉ được thấy ông qua ảnh.

Hà Nội những ngày thu buồn man mác, tôi nhớ ông đến nghẹn ngào.

Kể chuyện trung thu

Tầm này trên phố Hàng Mã đã sáng rực ánh đèn xanh xanh đỏ đỏ. Đèn hoa chen chúc, không khí nhộn nhịp như tết về. Ở thành phố mấy năm, nhưng đến giờ vẫn không thấy cái không khí trung thu nhộn nhịp như ở nhà. Nơi đây đến hội, lũ trẻ được đưa đi các nhà hát, khu trung tâm tổ chức cho trẻ. Dọc đường thi thoảng có vài đoàn múa lân, trống chiêng vang kéo dài đến lúc khuất sau làn xe chen chúc.

Đọc tiếp “Kể chuyện trung thu”

Viết cái kết phim Mắt Biếc (3/5/2020)

phim-mac-biet_vxlv

“Ai biết giờ tôi đi nhưng hồn còn ở lại

Trái tim vương đau đáu một bóng hình”

Chú là kẻ ôm ký ức mà sống, hình bóng Hà Lan trong chú đã phủ đầy con tim. Trà Long, chú biết giờ cháu đang thầm trách chú, nhưng chú phải đi, hãy hiểu cho chú. Cô bé ngoan của chú, chú tin cháu sẽ luôn mạnh mẽ và vượt qua được mọi thứ kể cả khi không có chú. 

Chuyến tàu bắt vội, nó đưa tôi tới vùng đất hoàn toàn mới mẻ, không có làng Đo Đo, không có suối Lá, rừng sim, cũng chẳng có hình bóng Mắt biếc của tôi ngày nào. Một chốn bình yên như tôi hàng ao ước, có vẻ như lần này ông trời cũng hiểu cho lòng tôi mà mang tôi đến một nơi yên bình. Một khu tỉnh lẻ, nơi đây có vẻ hơn làng Đo Đo của tôi nhiều, nhưng không đẹp bằng, ít ra nơi đây còn chịu thu nhận tôi – một người thầy mới. Một mảnh đất đầy ao suối và những cánh đồng mía bạt ngàn.  Đọc tiếp “Viết cái kết phim Mắt Biếc (3/5/2020)”

Chuyện nhổ răng khôn

1Tranh thủ thời gian nghỉ lễ, mình tranh thủ đi nhổ những chiếc răng khôn cuối cùng để nó không còn là vướng bận. Bình thường thi thoảng định kỳ lần một, nó lại đau nhức đến ê ẩm. Có những lúc chỉ muốn qua ngay chỗ nha khoa mà nhổ cho rồi. Nói là những chiếc cuối cùng nhưng cũng còn 3 cái lận =)))))

Mình chọn chỗ nha khoa gần nhà cho tiện, chỗ mà mấy chị bạn cũng thường qua khám và nhổ răng. Đặt lịch lúc 3h, và có ý định nhổ liền 3 cái. Đề phòng trường hợp như lần trước trong bệnh viện mặt sưng như cái bánh đúc nhân thịt. Mình đã nghĩ lần này hai má phồng như cái bánh bao hai trứng. Sau khi xem xong phim chụp, bác sĩ trấn an bảo nhổ hết được luôn, không vấn đề gì. Ok, yên tâm part 1. Đọc tiếp “Chuyện nhổ răng khôn”

Mình từng có một con mèo!

Cat-sleeping-on-owner

Mấy hôm tự nhiên nhắc tới mèo, mình nhớ đến con mèo đặc biệt mình từng có. Chắc cũng phải đến 5,7 năm. Trước đây, mình không thích mèo, cũng không ghét, chỉ có điều thích chó hơn. Vì đơn giản chó thể hiện tình cảm rất rõ ràng và bởi chơi với mèo đa phần mình bị cào rất nhiều. Con mèo của mình cũng chẳng có gì đặc biệt. Một chú mèo nhỏ nhỏ, bé bằng đôi tay mình nâng. Tiếc là mình chẳng có bức ảnh nào của chú, để đến giờ hồi tưởng lại cũng chỉ nhớ nó mang máng. Đọc tiếp “Mình từng có một con mèo!”

Thư gửi Bố!

“Thư gửi Bố, bố khỏe không, con nhớ bố nhiều lắm..!”

Gửi bố, người con kính trọng, thương yêu nhất. Thi thoảng con hay gọi về nhà, mỗi lần bố cầm máy, câu hỏi đầu tiên của con luôn là mẹ đâu hả bố. Con với bố nói chuyện với nhau chưa lúc nào quá được 3 phút. Lúc mẹ vắng nhà, mấy bố con ăn cơm thì lúc nào cũng phải mở ti vi, vài ngày sau thì ai cũng mong mẹ về vì đơn giản không có mẹ, nhà im ắng không quen tí nào. Thi thoảng con nhớ bố, nhưng cũng chỉ ngồi mình và ngẫm về bố. Chẳng bao giờ con nói nhớ bố, yêu bố, hay nói lời cảm ơn bố. Đọc tiếp “Thư gửi Bố!”

Những người vô tư

boi-canh-trong-crash-landing-on-you-duoc-trau-chuot-ti-mi-15820934574521768670943

Chuyện là dạo này mình làm remote tại nhà. Có thời gian hơn chút chút, chị bạn nhờ giúp một việc, mà cũng không phải chị bạn mà là chị bạn của chị bạn =)). Vấn đề là việc này mình biết làm, nhưng phải teamview vào máy tính của anh khác là bạn của chi ấy để hỗ trợ. Và đương nhiên, sẽ có một nhóm chat 3 người chị ấy tạo ra để thống nhất giờ giấc cùng thực hiện. Chốt lịch 7h30 sáng thứ 7. Đọc tiếp “Những người vô tư”

Giếng nhà

Hồi ở quê, Cái ngày còn chưa hiện đại hoá mọi thứ như bây giờ. Nước sinh hoạt chủ yếu vẫn nhờ vào nước giếng khoan và nước mưa. Về phần nước mưa thì mình nhớ ngày ấy nhà mình vẫn có một bể nước mưa khoảng 1 khối nhưng không nhớ rõ bố hứng nước  bằng cách nào. Vì ngày ấy nhà nào cũng là nhà tranh mái ngói, hứng sao được nước mưa :))) Cơ mà nước ăn thì vẫn đủ dùng cả ngần ấy thời gian vì nhà ông bà ngoại mình ở ngay bên cạnh. Nhà ông có cái bể nước mưa to đùng, khoảng 5 khối, thường mùa hè thì cách 2,3 ngày lại phải kéo xe đạp qua nhà ông để chở nước về. Mang đầy 1 can 50l, để sau yên xe rồi đẩy về. Đọc tiếp “Giếng nhà”

Bánh Ngào của mẹ

recipe12084-635609942064810122

Những ngày này, thời tiết lành lạnh, lại mưa mưa. Trời cứ ẩm ướt, không gian ám màu ảm đạm. Mưa rả rích cả ngày. Phòng mình ở tầng 3, có ban công khá rộng, lại nhiều cửa vì thế chút mưa bên hiên cũng đủ nghe tõ từng tiếng. Mấy ngày nay mưa bụi bay bay, từng hạt nhỏ nhưng giày nên dễ bị ướt áo. Ngõ nhỏ vào nhà mình trở nên ẩm ướt, lá chuyển mùa rụng đầy ngõ vì thế thi thoảng cứ ngỡ là trời cuối thu. Đọc tiếp “Bánh Ngào của mẹ”

Một ngày ngẫm

Ngày trước, có thời gian làm ở một công ty bất động sản, tôi có quen với một chị gái công ty tầng trên. Chị gái hơn tôi 3 tuổi, xinh gái, vui vẻ và thân thiện. Là gái Hà Nội hẳn hoi. Ấn tượng đầu tiên gặp là, tụi con trai mà thích chị ấy thì cũng đúng thôi. Một cô nàng mũi cao, mắt sáng, tóc đen dài ngang vai, nụ cười tươi vừa có chút hiền hậu, lại có vẻ tinh ranh, lanh lợi. Chị là quản lý cho một trung tâm tiếng anh ở tầng trên, vừa mở thêm chi nhánh chỗ tòa nhà chúng tôi. Đọc tiếp “Một ngày ngẫm”